rss
Thứ sáu, 20/04/2018 | 02:03 GMT+7

‘Sách 1987+’: Mai Phương Thúy kể chuyện từ bỏ hào quang hoa hậu

Cập nhật 14:55 ngày 28/02/2018
(Sách) - Ở tuổi 30, Hoa hậu Việt Nam 2006 sắp xếp cuộc sống một cách rành mạch và theo đuổi công việc kinh doanh, đầu tư tài chính.

1987+: 30 chưa phải là Tết - phần hai của cuốn 1987 do nhà báo Như Ngọc chủ biên - quy tụ 15 tác giả mới bước qua cột mốc 30 tuổi. Sách đề cập đến sự thay đổi quan niệm trong việc lập gia đình, mua nhà, mua xe... của thế hệ sinh năm 1987 và 1988. Nhân dịp sách phát hành, VnExpress trích đăng.

Phần 1: Mai Phương Thúy -

Tuổi 17, tôi đang là cô nữ sinh trung học phổ thông, dậy từ năm, sáu giờ sáng để chuẩn bị đến lớp, sau giờ học thì đi tập thể dục, học thêm, ngồi tán gẫu với bạn bè, rảnh thì sẽ ở nhà nấu ăn và tối lại đi ngủ sớm.

Tuổi 30, tôi đã rời showbiz được ba năm để chuyên tâm vào công việc kinh doanh và đầu tư tài chính. Tôi vẫn dậy từ năm, sáu giờ sáng để làm việc khoảng ba tiếng, sau đó đi tập gym, học thêm ngoại ngữ mới và khiêu vũ, đi cà phê tán gẫu với bạn bè, rảnh thì sẽ vào bếp nấu ăn và tối lại đi ngủ sớm.

Trong ba năm qua, để chuẩn bị cho cột mốc tuổi 30, tôi đã ngồi sắp xếp lại cuộc sống, buông bỏ những thứ còn níu kéo mình, dọn dẹp những ký ức cũ không vui để bắt đầu một hành trình mới. Tôi thấy khi 17 tuổi, mình bước vào đời tràn đầy nhiệt huyết, lạc quan và năng lượng. Trải qua nhiều năm, ai cũng sẽ đón nhận những biến cố làm chai sạn con người mình. Vậy nên cần phải gạn lọc và buông bỏ quá khứ khi tiến đến những chặng đường phía trước.

Tôi đăng quang Hoa hậu Việt Nam trong những ngày đầu tiên của tuổi 18. Chiếc vương miện ấy đã đem tới cho tôi những thành công sớm. Ở tuổi 20, tôi đã có nhiều thành tựu và sự nổi tiếng. Nhưng 12 năm đủ để tôi chẳng còn nhớ nhiều về nó nữa, có chăng nhắc lại vẫn thấy một kỷ niệm đẹp đẽ. Giờ đây, tôi bỏ lại hết tất cả ở phía sau bởi nếu không, cả đời này sẽ chỉ bấu víu lấy quá khứ và bị tụt hậu. Năm 25 tuổi, khi đang ở trên đỉnh cao của sự nổi tiếng, tôi chấp nhận bỏ hết để làm lại từ đầu vì nghĩ mình không thể ôm thành công của tuổi trẻ suốt đời được. Tôi không muốn đến năm 30 tuổi mà vẫn phải sống nhờ vào danh hiệu của tuổi 18.

Tuổi 17 là lúc tôi chuẩn bị thi hai cuộc thi, đó là Đại học và Hoa hậu, diễn ra liên tiếp nhau. Tôi của ngày ấy cái gì cũng muốn thử sức. Tôi đi làm người mẫu, đi đóng phim… Nhưng cũng may là chưa đi ca hát không giờ chắc xấu hổ chết mất.  Tuổi 17, ta muốn đi thám hiểm cả thế giới nhưng từ 30 trở đi là thời gian để khám phá chính bản thân mình.

Ngày trước, cái gì tôi cũng thích nhưng bây giờ thì đã biết bản thân mình thích gì. Tuổi 30, tôi chỉ đam mê và theo đuổi những thứ thuộc về mình. Tôi khám phá ra mình là người có trí nhớ rất tốt, học ngoại ngữ chưa bao giờ cần dùng vở, chỉ cần nghe hoặc nhìn qua là nhớ luôn. Nhưng tôi nhận ra các giác quan khác của mình lại kém. Tôi không biết phân biệt xa - gần, cảm nhận màu sắc, chất liệu rất kém nên không thể làm những công việc liên quan tới lái xe, nội thất, thời trang. Việc tìm ra thế mạnh và điểm yếu của bản thân giúp tôi làm mọi thứ thuận lợi hơn. Trí nhớ tốt đưa tôi đến với công việc nghiên cứu hay những con số.

Khoảng thời gian tôi thích làm việc nhất là vào buổi sáng sớm, khi cơ thể có sự khỏe mạnh, tỉnh táo và minh mẫn. Làm về kinh doanh, đầu tư tài chính thì cần thời gian đọc và nghiên cứu nên sáng sớm là lúc tiếp nhận thông tin hiệu quả nhất. Từ bé đến lớn, tôi vẫn coi mình là một con “mọt sách” nên giờ bước sang lĩnh vực này, tôi thấy rất nhiều điều mới mẻ.    

Tôi cũng khám phá ra mình là một người lạnh bẩm sinh. Khả năng giữ bình tĩnh của tôi rất tốt, nhưng để “phiêu theo nhạc” thì tôi hơi kém. Tư duy trừu tượng của tôi tốt nhưng không nhớ được phương hướng đường đi nên không bao giờ dám lái xe. Tôi không phải típ người thích mơ mộng mà thuộc về “team thực tế”. Mọi người có thể thấy tôi suốt ngày hô hào ngôn tình trên Facebook mà sẽ lầm tưởng đây là một nàng “bánh bèo” lãng mạn.

Tôi lo mình quá thực tế, tính toán sẽ làm người đối diện sợ nên hay nói chuyện phiếm để mọi người thấy thoải mái. Nhiều người có thể thấy tôi ung dung, nhàn tản nhưng thực sự thì tôi rất tính toán. Lúc nào tôi cũng quan sát kỹ, phân tích, đào rất sâu những thứ số đông hay bỏ qua. Nếu nói tỉ mỉ quá thì chắc ai cũng sẽ đau đầu, nên tôi cứ phiên phiến, tìm những thứ xàm xàm nhảm nhảm để mua vui cho mọi người.

Đó cũng là một cách để tôi tìm kiếm sự cân bằng bởi công việc tôi lựa chọn giờ đây rất khốc liệt. Đầu tư tài chính thực sự là một nghề “cân não”, nói thẳng ra là khô khan và áp lực kinh khủng. Mỗi lần phải đầu tư từ chục tỷ tới hàng trăm tỷ, chỉ cần tính toán sai một bước là mất tiền ngay. Nhiều người không chịu được áp lực đó nhưng đây lại là công việc tôi có thể làm tốt nhất. Khi bình tĩnh suy xét trong môi trường áp lực cao, đầu mình lạnh, tim lạnh và máu cũng phải lạnh luôn.

Đến tuổi 30, tôi hạnh phúc vì đã chọn được nghề mình có thể làm tốt nhất. Nhờ tập trung đúng vào khả năng mạnh nhất của bản thân, số tiền tôi kiếm được trong ba năm qua gấp mười lần những năm trước. Quan trọng là khi tới một cột mốc, mình phải biết được cái nào là phù hợp với bản thân. Nhiều người không hiểu được mình muốn điều gì, chỉ đuổi theo những giá trị mà xã hội áp đặt nên vừa không hạnh phúc, vừa không thành công và sau đó phải bứt rứt cả đời.

Tôi thấy phần lớn bạn bè sinh năm 1987 - 1988 xung quanh tôi giờ đây bắt đầu mệt mỏi với những va vấp. Năng lượng của họ như cạn dần và thường xuyên nói những câu kiểu: “Ôi mình già rồi” hoặc bắt đầu cư xử như người già: sợ mạo hiểm, sợ thất bại. Chỉ có một số ít vươn lên và bắt đầu đạt được thành công. Tôi không hiểu sao tuổi 30, nhiều người bắt đầu chậm lại, sợ thay đổi, đi tìm kiếm sự an toàn hay có những người “tích lũy” trong lòng chi chít sẹo do những thất vọng của cuộc sống.

Năm 17 tuổi, ta đầy nhiệt huyết nhưng khi tới 30, cuộc đời vùi dập quá nên ta ít nhiều sợ hãi. Tôi không muốn nghĩ thế. Tại sao tuổi 30 không thể có một cuộc sống tràn đầy năng lượng tích cực? Xét về bản chất, chúng ta vốn không thay đổi mà!

Trong tình yêu cũng vậy. Đến giờ tôi mới hiểu, con người sinh ra đã có một gu nhất định. Những năm tháng còn là một cô nữ sinh, tôi đã mê mẩn Keanu Reeves và đến nay, tình cảm đó vẫn không hề thay đổi. Bạn trai tôi hiện tại cũng chính là mẫu người mà tôi thích năm 17 tuổi. Dù chúng ta có nói đổi khác thế nào theo thời gian thì thực ra, hình tượng theo đuổi trong trái tim mỗi người cũng sẽ chỉ biến thể từ kiểu này sang kiểu khác qua nhiều độ tuổi.

Tuổi 30, tôi còn phát hiện ra bản chất con người mình từ bé đến giờ vẫn như một. Chúng ta thường cố thay đổi để vừa lòng người khác, xã hội. Tại sao không được phép sống đúng với bản thân mình? Chúng ta vẫn luôn mồm nói về sự thay đổi hàng ngày nhưng chẳng qua đó là những cái xã hội thay đổi chúng ta, còn bản chất mỗi người vẫn là như vậy từ khi được sinh ra.

Tuổi 30 của tôi nhẹ tênh, tràn đầy sức sống. Tôi sẵn sàng cho những cuộc phiêu lưu mới, những đam mê mới và tiếp tục hành trình khám phá bản thân. Bạn thì sao?

Tuổi 17, sự yêu đời, nhiệt huyết là món quà của tuổi trẻ. Tuổi 30, quà là do ta tự chọn cho mình.

Còn tiếp...

Mai Phương Thúy sinh năm 1988 tại Hà Nội. Năm 2006, cô đăng quang cuộc thi Hoa hậu Việt Nam.  Sau đó, Mai Phương Thúy vào TP HCM, theo học Đại học Rmit Việt Nam. Hiện nay, cô dừng tham gia showbiz để tập trung công việc kinh doanh.
Bình luận (0)
Gửi