rss
Thứ sáu, 30/10/2020 | 17:54 GMT+7

Chấn thương của Đình Trọng và lỗi của người lớn

Cập nhật 17:34 ngày 02/09/2020

(Bóng đá Nam) - Chấn thương của Đình Trọng có một phần không nhỏ lỗi của những người lớn khi mạo hiểm với tương lai của chính cầu thủ này.

Đình Trọng chắc chắn sẽ không thể ra sân trong phần còn lại của V.League 2020 nhưng thực ra trước đó cầu thủ này cũng chưa đá phút nào cho Hà Nội FC. Đó là một thống kê buồn và cũng rất đáng báo động, nhất là khi trung vệ sinh năm 1997 một lần nữa phải lên bàn mổ trong quãng thời gian đầu tháng 8 vừa qua.
 
 
Hình ảnh: Chấn thương của Đình Trọng và lỗi của người lớn số 1

Đình Trọng gặp chấn thương

Những con số khô khan nhưng đôi khi là thực tại mà những người liên quan không thể chối bỏ. Trong 3 năm qua, Đình Trọng đá đúng 20 trận tại V.League, trong đó có 14 trận ở mùa giải 2018, là năm mà Trọng "ỉn" khoẻ mạnh nhất sau chiến tích cùng U23 Việt Nam tại Thường Châu. Cuối năm ấy, Đình Trọng đá AFF Cup 2018 cùng những vết đau "gợn gợn" mà sau đó được xác định là mẻ xương bàn chân.
 
Cũng kể từ đây, áp lực thành tích khiến Đình Trọng cứ thế vào sân khi anh vẫn chưa thể bình phục hoàn toàn chấn thương. Như một hiệu ứng dây chuyền, mọi chuyện dần tệ đi khi cường độ, tính chất quan trọng của các trận đấu thì vẫn thế, nhưng cơ thể không còn khoẻ mạnh nữa nên Đình Trọng ngày càng mỏng manh dễ vỡ.
 
Nói với Thể thao TP.HCM trưa ngày 2/9, chuyên gia y học thể thao Nguyễn Trọng Thuỷ buồn bã: "Tôi đã từng mong rằng mình tiên lượng sai về Đình Trọng, bởi mọi chuyện giờ đây đúng như những gì tôi từng tiên lượng trước SEA Games 30. Đình Trọng cứ liên tục vào sân thi đấu khi chưa đạt trạng thái tốt nhất. Cậu ấy vội vàng cũng có lý do bởi các cầu thủ trẻ thì thường rất khao khát thi đấu, vài vết đau nhẹ không làm khó họ. Nhưng họ không tiên lượng được vết đau ấy nguy hiểm thế nào, đấy lại là lỗi của người lớn".
 
Những đánh giá về chuyên môn của bác sỹ Thuỷ thậm chí còn khái quát lên một câu chuyện rộng hơn. Đó là vấn đề quyền lợi giữa đội tuyển quốc gia và câu lạc bộ, trong trường hợp này, Đình Trọng là nhân vật trung tâm. Nếu không có thành công cùng U23 Việt Nam của nhóm cầu thủ Quang Hải, Đức Huy hay Đình Trọng, thẳng thắn với nhau rằng Hà Nội FC vẫn sẽ ăn mừng vô địch trong khung cảnh chẳng mấy sôi động.
 
Hình ảnh: Chấn thương của Đình Trọng và lỗi của người lớn số 2
 
Cũng sau giải đấu ấy, các cầu thủ như một thỏi nam châm khổng lồ kéo khán giả đến sân. Thực ra, họ vẫn thi đấu ấn tượng tại V.League, nhưng đó là khi đôi chân còn khoẻ mạnh, đôi vai vẫn gánh được áp lực nhờ sự san sẻ của các đồng đội. Ngay cả thời điểm V.League 2019, Đình Trọng trở lại sau chấn thương với phong độ không tốt, nhiều người đã nhìn ra, anh thường xuyên phải trị liệu tích cực, có những khoảnh khắc tập tễnh, nhưng không dùng Đình Trọng thì HLV Chu Đình Nghiêm đưa ai vào sân?
 
Lại nhắc đến câu chuyện tại Thái Lan, U23 Việt Nam đến VCK U23 châu Á với tâm thế của nhà Á quân giải đấu. Nhưng sức mạnh của đoàn quân áo đỏ khi ấy ai cũng hiểu rằng đã tiêu biến đi khá nhiều. Quang Hải chỉ còn là cái bóng của chính mình, Bùi Tiến Dũng liên tục mắc sai lầm, dàn cầu thủ là xương sống như Văn Toàn, Công Phượng, Tuấn Anh, Đức Huy, Xuân Trường, Duy Mạnh không còn đủ tuổi ra sân.
 
Vậy HLV Park Hang Seo còn trung vệ nào ngoài Thành Chung tạm gọi là "cứng" nhưng chuyên môn bình thường? Đó là Ngọc Bảo, Việt Anh hay Đức Chiến còn quá non kinh nghiệm. Vậy là ông Park không thể kiên nhẫn hơn, phải đưa Trọng "ỉn" vào sân ở giữa hiệp 2 trận đấu với U23 UAE. Khi đó, Đình Trọng mới phẫu thuật được khoảng 6 tháng. Thời gian ấy đủ để một cầu thủ bình phục chấn thương đứt 2 dây chằng chéo trên lý thuyết.
 
"Đúng vậy, lý thuyết nhiều người đưa ra không sai, một cầu thủ cần 6-9 tháng để bình phục nếu mắc chấn thương dây chằng hoặc sụn chêm độ 2, tôi chưa nói đến độ 3 là nặng nhất. Nhưng đó là với điều kiện y tế hoàn hảo và cơ địa cầu thủ rất tốt. Nói gì thì nói, Đình Trọng vẫn là người Đông Nam Á, như vậy là mạo hiểm rồi", bác sỹ Thuỷ cung cấp thêm thông tin.
 
Bản thân Đình Trọng chắc chắn sẽ không tìm cách để đổ trách nhiệm cho bất kì ai. Trung vệ này ra sân thi đấu, được tưởng thưởng xứng đáng với những gì anh đóng góp, sự hy sinh ấy không vô nghĩa. Nhưng với góc độ của những nhà quản lý thể thao, họ cần nghiêm túc nhìn lại cả quá trình để thấy rằng đâu là vấn đề khiến các cầu thủ đánh mất chính mình sau vinh quang theo nhiều cách khác nhau.
 
TS
 
 
 
Đọc tin thể thao mới nhất, tin nhanh thể thao, tin tức thể thao, thể thao 24h cập nhật tại: THETHAOHCM.VN
  • Tin liên quan