rss
Thứ hai, 25/01/2021 | 21:38 GMT+7

Kiatisuk: Từ những bức thư nằm ở góc bàn đến mối duyên nợ với HAGL

Sự kiện: CLB HAGL
Cập nhật 07:00 ngày 26/11/2020

(Bóng đá Việt Nam) - Ở tuổi 29, cầu thủ được mệnh danh là Zico Thái Lan khi ấy ở giai đoạn chín nhất trong sự nghiệp lại bất ngờ nói lời chia tay Singapore Armed Forces để về nước lấy vợ và ổn định sự nghiệp nơi quê nhà. Và cái duyên của anh với HAGL cũng chính ở thời điểm này.

Kiatisuk Senamuang xuất phát điểm là một nhân viên công vụ trong ngành cảnh sát của Thái Lan, đầu thập niên 2000,  vốn chỉ là tay ngang trong giới cầu thủ thế nhưng chàng trai 25, 26 tuổi khi ấy đã trở thành ngôi sao bóng đá Thái Lan cũng như bóng đá Đông Nam Á. Ngược lại, HAGL khi ấy mới chỉ là một đội vô danh trên bản đồ bóng đá Việt Nam được UBND tỉnh Gia Lai bàn giao cho ông Đoàn Nguyên Đức chèo lái. Ấy thế mà Kiatisuk – bầu Đức và HAGL – những con người vốn ở hai thái cực khác nhau lại đồng hành với nhau suốt thời gian dài sau câu nói đùa định mệnh: “chỉ có Kiatisuk mới giúp được HAGL”.
 
 
Ở tuổi 29, cầu thủ được mệnh danh là Zico Thái Lan khi ấy ở giai đoạn chín nhất trong sự nghiệp lại bất ngờ nói lời chia tay Singapore Armed Forces để về nước lấy vợ và ổn định sự nghiệp nơi quê nhà. Và cái duyên của anh với HAGL cũng chính ở thời điểm này.
 
Hình ảnh: Kiatisuk: Từ những bức thư nằm ở góc bàn đến mối duyên nợ với HAGL số 1
Kiatisuk những ngày đầu đặt chân đến Việt Nam
 
Kiatisuk kể trong một chương trình trực tuyến mới đây rằng, đầu năm 2002, khi ấy anh mới rời Singapore về nước và kết hôn không lâu, muốn giành thời gian cho gia đình nhỏ nên có ý định nghỉ ngơi một thời gian. Một buổi chiều khi trở về, anh nhận được một bức thư gửi qua đường fax đến từ Việt Nam nói rằng HAGL muốn có được sự phục vụ của anh. Kiatisuk vốn chưa bao giờ nghĩ sẽ đến Việt Nam thi đấu, hơn nữa anh cũng chẳng biết HAGL là đội nào nên thẳng thừng từ chối. Những ngày sau đó anh vẫn nhận được thư đều đều nhưng sau cùng những bức thư ấy vẫn nằm ở một góc bàn làm việc.
 
Cho đến một hôm, Suk bảo anh nhận được bức thư với nội dung ông Đoàn Nguyên Đức sẽ đến Thái Lan để gặp mình nhưng anh cũng chỉ nghĩ đây là một cách thăm dò của đối phương mà thôi. Thế nhưng chẳng ai ngờ, chỉ mấy ngày sau ông bầu của đội bóng phố núi đã có mặt ở xứ chùa vàng chỉ để thuyết phục ngôi sao số 1 Đông Nam Á bấy giờ. Điều hiển nhiên, để có được cái gật đầu của một ngôi sao như thế không phải chuyện đơn giản. Bầu Đức một mình thân chinh suốt gần một tháng trời thông qua các mối quan hệ của mình, cũng như bày tỏ sự chân thành nhất mới có được sự phục vụ của Kiatisuk.
 
“Ông Đoàn Nguyên Đức khi ấy nói với tôi rằng, ông ấy mới tiếp quản HAGL và giá trị của tập đoàn (tính ở thời điểm năm 2002) là hơn 1 triệu đô. Sau đó ông nói là “thực tình mà nói tôi muốn chúng ta cùng hợp tác cùng giúp đỡ nhau. Người Việt Nam yêu mến Zico, họ muốn xem Zico thi đấu bằng xương bằng thịt”.
 
Ông ấy còn nói với tôi rằng: Tôi muốn anh được chơi một thứ bóng đá đẹp và hạnh phúc”.
 
Hình ảnh: Kiatisuk: Từ những bức thư nằm ở góc bàn đến mối duyên nợ với HAGL số 2
Kiatisuk là cầu nối giúp bầu Đức đưa về Gia Lai những ngôi sao của bóng đá Thái Lan
 
Dĩ nhiên câu chuyện đằng sau thứ bóng đá hạnh phúc ấy là vấn đề lương bổng và đãi ngộ mà phía HAGL đưa ra. Dù Kiatisuk và HAGL chẳng nói ra con số cụ thể nhưng giới thạo tin thừa biết số tiền mà mỗi tháng chân sút người Thái nhận được khi ấy cao ở mức kỷ lục giống  như tuyên bố mà bầu Đức đưa ra: “Xe thì tôi mới mua, biệt thự tôi có sẵn. Tôi chỉ nói thế này, những người kia trả lương bao nhiêu tôi không biết, riêng tôi trả gấp đôi”.
 
Và rồi, Suk đặt tương lai và sự nghiệp của mình vào ván bài may rủi mang tên V.League. Bởi lẽ khi ấy đối với việc một ngôi sao như anh, việc đến V.League ở thời điểm ấy chẳng khác nào tự đánh mất “giá” của chính mình, thậm chí có khi là đánh đổi cả sự nghiệp mà sau này muốn hối hận cũng không thể được. Sau cùng, anh chính là người thắng cuộc trong ván cược lần này. Anh được chơi thứ bóng đá hạnh phúc như anh muốn, anh có được những gì vinh quang nhất cũng là ở đây.
 
Thế là, Kiatisuk và Chukiat là hai ngôi sao bóng đá xứ chùa vàng đầu tiên tới Việt Nam. Huyền thoại bóng đá Thái Lan nói rằng: “Trước ngày lên máy bay, tôi nhận được điện thoại từ bầu Đức, ông ấy nói các anh cứ đến TP.HCM đi rồi sẽ có người tới đón”.
 
Kiatisuk và Chukiat đặt chân xuống sân bay Tân Sơn Nhất vào ngày 17/2/2002, họ không tin vào mắt mình bởi quá đông người hâm mộ tới xin chụp hình, xin chữ ký, rồi còn phóng viên, truyền thông, lãnh đạo đội bóng, tổng lãnh sự Thái Lan…
 
Đội hình của HAGL bấy giờ có đến 8 ngoại binh, Zico bảo rằng, đối với những ngoại binh này việc giao tiếp bằng ngoại ngữ không khó. Nhưng để giao tiếp với người Việt thì là cả một vấn đề. Anh chia sẻ: “Người Việt họ không nói tiếng anh, mà tôi và Chukiat thì không biết tiếng Việt, nên đôi khi chẳng hiểu đối phương nói cái gì cả. Mọi thứ đều phải dựa vào người phiên dịch cả. Nhưng trong bóng đá tinh thần đồng đội là quan trọng nhất nên chúng tôi cố gắng hoà nhập với nhau. Và sau đó 3 tháng HAGL đặt bút ký hợp đồng với chúng tôi trong 3 năm”.
 
Hình ảnh: Kiatisuk: Từ những bức thư nằm ở góc bàn đến mối duyên nợ với HAGL số 3
Thời kỳ vàng son nhất của Kiatisuk đều ở HAGL
 
“Tôi thật sự bất ngờ trước những người hâm mộ Việt Nam, họ rất cuồng nhiệt và máu lửa, sân Pleiku chẳng có trận nào không kín chỗ cả. Tôi nhớ khi tôi ghi bàn thắng đầu tiên, tôi đã ăn mừng theo kiểu lộn người một vòng. Sau đó tôi nghe từ trên khán đài họ gọi tên tôi rất lâu, rất lâu. Tôi cứ ngỡ mình đang thi đấu ở Italia hay châu Âu cơ đấy. Các bạn biết không giây phút ấy thật sự vô cùng hạnh phúc, bởi chúng tôi được chào đón, được cổ vũ, được yêu thương một cách chân thành nhất” – Kiatisuk chia sẻ về khoảnh khắc ghi bàn thắng đầu tiên cho HAGL một cách chân thật như vậy.
 
Một ngày bầu Đức gọi anh và bảo: “Tôi muốn anh gắn bó lâu dài với nơi này”. Thế là Kiatisuk vừa thi đấu, vừa học tiếng, chẳng ai ngờ sau ba năm một người chưa từng nghĩ sẽ lựa chọn Việt Nam lại có thể nói trôi chảy tiếng Việt, thuộc hết mọi ngóc ngách của mảnh đất hình chữ S này.
 
Sau đó, anh cũng chính là cầu nối giúp bầu Đức đưa về Gia Lai những cái tên đình đám như Dusit, Sakda, Takwan, Nirut hay Thonglao… tạo nên đội hình Dream Team thống trị V.League một thời gian dài. Chẳng cần nói thêm nữa, giới mộ điệu vẫn còn nhớ HAGL từ một đội bóng vô danh bỗng trở thành hiện tượng của V.League rồi lập cú đúp vô địch ở hai mùa giải liên tiếp là 2003 – 2004. Và rồi Kiatisuk cũng chọn nơi đây là nơi  kết thúc thời vàng son của mình để trở về Thái Lan. Mùa giải cuối cùng anh khoác áo HAGL là mùa giải 2006, mùa giải mà anh vừa thi đấu vừa làm HLV.
 
“Nói ra cũng thật buồn cười đúng không, tôi chỉ nghĩ thi đấu hết mình vì thành tích chung của cả đội chứ chưa nghĩ đến việc làm HLV ở thời điểm đó, mà lại còn vừa làm cầu thủ vừa làm HLV. Khi bầu Đức ngỏ ý muốn tôi làm HLV ông ấy đã nói thế này “Tôi không cần HLV giỏi, tôi cần HLV mà khi nói ra cầu thủ nhất nhất nghe theo” - Kiatisuk nói về lần đầu cầm quân của mình ở phố núi.
 
Năm năm không quá dài, nhưng cuộc gặp nào cũng đến lúc phải chia tay. Bầu Đức sẵn sàng tăng gấp đôi mức lương cho anh với hy vọng níu kéo anh ở lại, nhưng Suk quyết định trở về Thái Lan để tiếp phát triển sự nghiệp và chăm sóc vợ con. Anh nhớ như in câu nói cuối cùng của bầu Đức: Hãy trở lại bất cứ lúc nào anh muốn!
 
Chia tay đội bóng phố núi, Suk trở về Thái Lan nhưng anh cũng chỉ thi đấu vài trận cho voi chiến rồi quyết định giải nghệ ở tuổi 34 dù thể lực vẫn còn sung mãn. Anh bắt đầu sự nghiệp cầm quân của mình với Chula United và Bangkok. Những ngày cầm sa bàn ở quê nhà, anh và bầu Đức vẫn giữ liên lạc thường xuyên. Ông bầu của HAGL thậm chí còn nhiều lần sang Thái Lan nhờ Kiatisuk dẫn đi xem cách người Thái làm bóng đá thế nào, thế rồi học viện HAGL Arsenal JMG ra đời sau những lần đi đi về về như thế.
 
Về phía HAGL, sau sự ra đi của Kiatisuk, bầu Đức vẫn giữ lại những ngôi sao Thái Lan trên băng ghế huấn luyện. Suốt nhiều năm miệt mài với bóng đá, bầu Đức đưa về Pleiku nhiều ngôi sao, nhiều bản hợp đồng bom tấn, thế nhưng người duy nhất mà ông hay nhắc đến trước truyền thông chỉ có mình Kiatisuk.
 
Năm 2010, bầu Đức gọi cho Kiatisuk bày tỏ mong muốn mời anh lần thứ 2 trở lại Plieku với cương vị HLV của HAGL. Ông bầu đội bóng phố núi đưa ra lời đề nghị “Tôi vẫn hy vọng một ngày nào đó anh cùng HAGL nâng chiếc cup vô địch lần thứ 3”.
 
Tất nhiên, với sự nhiệt thành ấy, anh chẳng có lý do gì để từ chối cả. Thế là chỉ bằng một cú điện thoại, bầu Đức một lần nữa đưa Kiatisuk về Gia Lai. Trở lại Việt Nam, Zico Thái giúp HAGL vô địch ở giải bóng đá TP.HCM – Navibank Cup 2010.  Dẫu có bước chạy đà hoàn hảo là vậy nhưng ở lần trở lại này Kiatisuk không thể có chức vô địch lần thứ 3 cùng HAGL như điều mà bầu Đức và bản thân anh kỳ vọng, đội bóng anh dẫn dắt chỉ cán đích ở vị trí thứ 7 trên BXH.
 
Sau mùa giải ấy, Kiatisuk nhường lại ghế nóng cho Dusit để trở về Thái Lan tiếp tục dẫn dắt Chula United. Suk nói rằng dù có yêu bóng đá Việt Nam đến mấy thì cuối cùng nơi mà anh muốn cống hiến nhất vẫn là quê nhà. Năm 2013, anh trở thành HLV của ĐT Thái Lan đúng với lời hứa mà ngày giã từ sự nghiệp anh đã nói: “Tôi sẽ quay trở lại ĐT Thái Lan trong tương lai nhưng với tư cách là HLV”. Và rồi, ở thời kỳ hoàng kim của mình, Kiatisuk dẫn dắt voi chiến ở khắp các đấu trường, khẳng định vị thế số 1 ở Đông Nam Á trước khi bất đồng với LĐBĐ Thái Lan và từ giã ĐTQG.
 
Hình ảnh: Kiatisuk: Từ những bức thư nằm ở góc bàn đến mối duyên nợ với HAGL số 4
Sau 18 năm Kiatisuk lần thứ 3 trở lại với HAGL
 
Mười năm sau ngày chia tay lần thứ 2 ấy, Kiatisuk giờ chỉ miệt mài với bóng đá trẻ, bóng đá cộng đồng. Còn HAGL của bầu Đức dù có trong đội hình những ngôi sao xuất sắc nhất của bóng đá Việt Nam bây giờ, vẫn đá bóng theo tôn chỉ “bóng đá đẹp, bóng đá hạnh phúc” ấy nhưng kết quả thì ai cũng rõ… suốt những năm qua, năm nào người ta cũng thấy lứa U19 châu Á một thời luôn trong tình trạng “dành cả thanh xuân để trụ hạng”.
 
Và rồi, sau từng ấy năm, nay bầu Đức lại cậy nhờ người cũ. Sau mùa giải 2020 vừa qua, ông mời Suk về Gia Lai lần thứ 3 để dẫn dắt lứa Công Phượng , Văn Toàn, Tuấn Anh, Xuân Trường ở mùa giải 2021. Thương vụ lần này của bầu Đức khiến người Thái choáng váng. Không chỉ bởi mức lương cao kỷ lục mà còn bởi Kiatisuk từ chối khá nhiều lời đề nghị hấp dẫn ở trong nước trong nhưng anh lại gật đầu trở lại V.League sau một cú điện thoại như nhiều năm về trước.
 
Giống như lần đầu tiên, lần này bầu Đức cũng chẳng có yêu cầu gì, chẳng có mục tiêu gì khi đưa Kiatisuk về Gia Lai. Bản hợp của ông không làm giới mộ điệu bất ngờ, nhưng rõ ràng trước tuyên bố vẫn đá cho vui ấy, người ta lại háo hức chờ đợi xem Kiatisuk sẽ làm gì để những Công Phượng, Văn Toàn, Tuấn Anh, Xuân Trường sẽ đổi vận.
 
Suốt hai mươi năm qua, không chỉ HAGL mà bóng đá Việt Nam đã có nhiều sự đổi thay. Nhưng Kiatisuk vẫn là một cái tên đặc biệt, ở một vị trí đặc biệt!
 
Kiatisuk giống như một kẻ lãng du của bóng đá Việt Nam. Sau nhiều năm, sau nhiều thăng trầm, ngôi sao bóng đá hàng đầu Thái Lan với mảnh đất Tây Nguyên đầy nắng gió, với đất nước hình chữ S này vẫn còn nhiều duyên nợ.
 
Đọc tin thể thao mới nhất, tin nhanh thể thao, tin tức thể thao, thể thao 24h cập nhật tại: THETHAOHCM.VN
  • Tin liên quan